Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

Thị trấn êm đềm (part1)


“ Ai trong đời mà chẳng ước mong hạnh phúc. Mình đã từng có được nó. Nhưng hạnh phúc đó giống như cánh hoa đặt vào tay, đẹp tuyệt vời nhưng chỉ một cơn gió thổi qua là bay mất…”

Tuấn đi bộ một vòng quanh thị trấn. Nơi Thủy đã sinh ra và lớn lên, bình yên như tâm hồn Thủy. Gió thổi xôn xao một vườn cây xanh rì, con đường vắng với hàng bằng lăng lặng im, những căn nhà nho nhỏ ần mình sau màu xanh ngắt của lá cây, hồ nước trong veo phẳng lặng… Lần mò theo trí nhớ về lời kể của Thủy và hỏi thăm, Tuấn đến được căn nhà nằm ở chân dốc. Căn nhà nhỏ hơn so với những căn nhà xung quanh nhưng lại có một khu vường rộng với rất nhiều chim bay đến hót líu lo. Trong sân, một con chó trắng và một con mèo đen đang chạy đi chạy lại.
- Vậy ra đây là nơi Thủy đã sống? Tuấn lẩm bẩm.
- Đúng vậy. Một giọng nói trong veo vang lên phía sau khiến Tuấn giật mình quay lại.
- Thủy!
- Vậy là cuối cùng cậu đã thực hiện lời hứa của mình.
Thủy mỉm cười. Cậu ấy hầu như không thay đổi sau bốn năm, vẫn đôi mắt đen láy sâu thẳm, nụ cười buồn và mái tóc dài buộc hờ hững sau lưng. Tuấn chẳng biết phải nói gì, gặp lại Thủy là điều không thể ngờ tới, cứ nghĩ Thủy đã không còn ở đây nữa.
- Cậu vào nhà chứ?
- À… ừ.
Thủy đặt cốc trà nóng trước mặt Tuấn. Đâu đó thoảng mùi hương hoa bưởi, không biết từ cốc trà hay từ một góc nào đó trong khu vườn. Một chút nắng ban mai chiếu vào cốc trà loang loáng những kí ức khi xưa.
- Thủy này, Tuấn nhấp một ngụm trà rồi nhìn Thủy, mình không nghĩ là sẽ gặp cậu ở đây, mình nghĩ chắc cậu đang ở một thành phố nào đó làm việc rồi.
- Uh, ai cũng thấy bất ngờ khi gặp mình ở thị trấn. Hà đã rất giận mình khi từ chối một công việc tuyệt vời để về đây, cậu ấy nói mình là đồ ngốc.
- Vậy lý do cho việc đó là gì?
- Đợi!
- Vậy là…
- Là vậy thôi… à cậu ở lại đây chứ? Chút nữa Hà cũng về đây chơi đó.
- Ờ… Hà ư? Vậy là cậu và Hà…
- Uh. Đợi mình chút nhé.
Tuấn lặng lẽ nhìn Thủy bước nhanh đi. Thật không thể nghĩ trong suốt thời gian đó những chuyện gì đã xảy ra với Thủy và Hà.

Thủy và Hà chơi với nhau như hình với bóng, hai đứa đến từ hai miền đất khác nhau, tính cách khác nhau vậy mà lại thân được với nhau. Hà thì vui vẻ, hoạt bát và bộc trực còn Thủy lại điềm tĩnh và trầm tính ít nói. Sự gắn kết giữa hai đứa là sở thích, sở thích trùng nhau đến kì lạ. Cùng thích một loại đồ ăn, đò uống, màu sắc, thời tiết, âm nhạc và cả mẫu người. Vì thế mà có lần Thủy đã nói với Tuấn: “Mình chỉ lo là sau này tụi mình lại thích cùng một người thôi.” Ấy vậy mà điều đó lại trở thành hiện thực. Tuấn xuất hiện như chút gì đó thay đổi trong hai đứa, quen Thủy khi Tuấn tìm hô Thủy quyển sách trong thư viện trường rồi sau đó quen Hà và thân thiết lúc nào không biết. Trong hai người Tuấn vẫn cảm thấy mình quan tâm nhiều hơn đến Thủy nhưng vẫn chẳng dám gọi đó là tình yêu hay cái gì đó tương tự. Giữ trong mình những cảm xúc đó Tuấn vẫn tỏ ra bình thường với cả hai. Cho đến một ngày, Hà thổ lộ với Tuấn tình cảm của mình, Thủy cũng đã ở đó. Việc đầu tiên sau khi nghe Hà nói Tuấn làm là nhìn về phía Thủy, vẫn đôi mắt tĩnh lặng, sâu thẳm đó, Thủy chẳng hề thể hiện gì cả. Một nỗi buồn kì lạ cứ bao trùm lấy cả buổi chiều đó, và Tuấn thấy mình thật kì lạ khi vẫn cố mỉm cười và chấp nhận tình cảm của Hà.
Gió thổi đầy cả sân trường chiều muộn. Thủy quay bước đi để hai đứa lại. Tuấn đã không thể hiểu hết được những gì đang diễn ra.
(TBC)

Không có nhận xét nào: